Có những giai đoạn trong cuộc sống, khi mọi thứ dường như không còn vận hành theo cách chúng ta mong muốn, phản ứng tự nhiên thường là tìm kiếm thêm một điều gì đó. Một kế hoạch mới, một mục tiêu mới, một phương pháp mới, một khóa học mới, một chuyến đi mới, một thói quen mới, hay thậm chí một phiên bản khác của chính mình mà chúng ta tin rằng cần phải trở thành.
Chúng ta đã quen với việc giải quyết sự bất ổn bằng cách thêm vào. Khi công việc không thuận lợi, chúng ta tìm thêm một phương pháp để làm việc hiệu quả hơn. Khi cảm thấy mất phương hướng, chúng ta tìm thêm một mục tiêu. Khi đời sống bên trong trở nên hỗn loạn, chúng ta tìm thêm một phương pháp chữa lành, một cuốn sách, một khóa học hay một trải nghiệm mới. Nhưng đôi khi, càng thêm nhiều, cuộc sống lại càng trở nên chật chội.
Có lẽ vì vậy mà có những thời điểm, điều chúng ta cần không phải là thêm một điều mới vào cuộc sống, mà là tạo ra đủ khoảng trống để những gì đã quá đầy có cơ hội được lắng xuống. Không phải để trở thành một con người khác, mà đơn giản là để được làm mới.
Khi cuộc sống đã có quá nhiều thứ cần mang theo
Con người hiện đại sống giữa một lượng kích thích gần như liên tục. Thông tin xuất hiện ngay từ khi chúng ta mở mắt vào buổi sáng. Công việc có thể theo chúng ta về tận nhà. Điện thoại khiến ranh giới giữa thời gian hoạt động và thời gian nghỉ ngơi ngày càng mờ đi. Ngay cả những khoảng thời gian vốn dành cho sự tĩnh lặng cũng dễ dàng được lấp đầy bằng âm thanh, hình ảnh và những dòng thông tin không ngừng chuyển động.
Nhưng những gì chúng ta mang theo không chỉ đến từ bên ngoài. Đó còn có thể là những cuộc trò chuyện chưa thực sự kết thúc, những cảm xúc chưa được cảm nhận trọn vẹn, những kỳ vọng đã tồn tại quá lâu, những vai trò chúng ta đã quen với việc đảm nhận, hay những câu chuyện cũ vẫn âm thầm ảnh hưởng đến cách chúng ta sống trong hiện tại.
Theo thời gian, tất cả những điều ấy có thể tạo nên một cảm giác rất khó gọi tên. Không hẳn có một vấn đề cụ thể cần được giải quyết, nhưng chúng ta cảm thấy mình đã đầy. Đầu óc khó thực sự yên, cơ thể khó hoàn toàn thư giãn và ngay cả khi không làm gì, bên trong vẫn có cảm giác như một điều gì đó đang tiếp tục vận hành.
Khi một chiếc bình đã đầy, điều cần thiết không phải lúc nào cũng là tìm thêm một thứ để đặt vào. Đôi khi, chúng ta cần tạo lại khoảng trống.
Làm mới đôi khi bắt đầu bằng việc bớt đi
“Bớt” thường khiến chúng ta liên tưởng đến sự mất mát, nhưng trong nhiều trường hợp, bớt đi lại là một cách để trở về với điều thực sự cần thiết. Đó có thể là bớt một chút tiếng ồn, bớt một lịch trình không còn cần thiết, bớt thời gian liên tục nhìn vào màn hình, bớt những cuộc trò chuyện khiến cơ thể căng thẳng, bớt một kỳ vọng đã mang theo quá lâu, hoặc bớt một nhịp sống mà cơ thể đã nhiều lần lên tiếng rằng nó không còn muốn tiếp tục.
Bớt đi không đồng nghĩa với từ bỏ cuộc sống. Đôi khi, đó chỉ là việc tạo lại khoảng cách giữa chúng ta và những điều đã trở nên quá gần, quá nhiều hoặc quá quen thuộc. Khi một căn phòng được dọn lại, chúng ta bắt đầu nhìn thấy không gian. Khi âm thanh dừng xuống, chúng ta nhận ra sự im lặng. Khi lịch trình xuất hiện một khoảng trống, chúng ta mới có cơ hội nhận biết cơ thể đang thực sự cảm thấy như thế nào.
Có lẽ sự làm mới không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng một điều mới. Nó có thể bắt đầu từ chính khoảnh khắc chúng ta thôi lấp đầy mọi khoảng trống và cho phép một phần của cuộc sống được trở về trạng thái đơn giản hơn.
Thanh lọc không phải là xóa bỏ
Khi nói đến thanh lọc, chúng ta dễ nghĩ đến việc loại bỏ một điều gì đó không tốt: một cảm xúc tiêu cực, một ký ức khó chịu, một nguồn năng lượng nặng nề hay một phần của cuộc sống mà chúng ta không còn muốn giữ lại. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, thanh lọc không nhất thiết phải bắt đầu bằng sự loại bỏ.
Một trải nghiệm đã xảy ra không thể trở thành chưa từng xảy ra. Một ký ức không cần biến mất để chúng ta có thể bước tiếp. Một cảm xúc khó chịu cũng không phải thứ cần phải lập tức đẩy ra khỏi cơ thể. Có những điều chỉ cần được nhận biết, có những cảm xúc cần được cảm nhận, và có những trải nghiệm cần một khoảng thời gian đủ an toàn để hoàn thành chuyển động của chúng.
Theo cách nhìn của Sekhem, thanh lọc là một tiến trình của nhận biết, cảm nhận, cho phép và chuyển động. Thay vì chống lại những gì đang tồn tại, chúng ta tạo ra không gian để nhìn thấy chúng rõ hơn, ở cùng chúng đủ lâu và cho phép những gì đã hoàn thành có cơ hội được đặt xuống.
Vì vậy, thanh lọc không phải là phủ nhận quá khứ hay loại bỏ những phần mà chúng ta cho rằng chưa đủ tốt. Thanh lọc là tạo khoảng trống giữa một điều vừa kết thúc và một điều sắp bắt đầu, giữa một ngày nhiều chuyển động và một buổi tối được nghỉ ngơi, giữa những gì chúng ta đã từng là và những gì đang dần hình thành.
Cơ thể cũng cần những khoảng chuyển tiếp
Trong nhiều nền văn hóa, nghi thức từng là một phần tự nhiên của đời sống. Con người có những nghi thức để đánh dấu sự bắt đầu và kết thúc, sự thay đổi của mùa, những cột mốc trưởng thành, hôn nhân, sinh nở, mất mát hay những giai đoạn quan trọng khác của cuộc đời. Bên cạnh ý nghĩa văn hóa và tinh thần, nghi thức còn tạo ra một ranh giới rõ ràng giữa trạng thái trước và trạng thái sau.
Trong đời sống hiện đại, những ranh giới ấy ngày càng trở nên mờ nhạt. Một ngày làm việc có thể kết thúc trên đồng hồ nhưng vẫn tiếp tục trong tâm trí. Chúng ta có thể đã trở về nhà nhưng cơ thể vẫn giữ nguyên nhịp độ của những giờ làm việc trước đó. Một trải nghiệm có thể đã đi qua từ lâu nhưng cảm xúc của nó vẫn tiếp tục hiện diện trong cách chúng ta suy nghĩ, phản ứng và kết nối với thế giới.
Đôi khi, điều cơ thể cần chỉ là một tín hiệu đủ rõ để nhận biết rằng một trạng thái đã kết thúc và một trạng thái khác có thể bắt đầu. Một lần tắm nước ấm, một khoảng thời gian ngâm chân, một mùi hương quen thuộc, một ngọn nến được thắp lên, một căn phòng vừa được dọn lại hay vài phút ngồi trong im lặng đều có thể trở thành một khoảng chuyển tiếp như vậy.
Nghi thức không nhất thiết phải phức tạp và cũng không cần được thần bí hóa. Giá trị của một nghi thức đôi khi nằm ở chính việc chúng ta chủ động dành sự chú ý cho một hành động rất bình thường. Khi được thực hiện với sự hiện diện, một hành động quen thuộc có thể trở thành lời nhắc để cơ thể hiểu rằng ngày hôm nay đã đủ và bây giờ là lúc được nghỉ.
Làm mới không có nghĩa là trở thành một con người khác
Trong văn hóa phát triển bản thân, chúng ta thường được khuyến khích trở thành một “phiên bản tốt hơn” của chính mình. Điều đó có thể tạo động lực, nhưng cũng có thể khiến hành trình phát triển trở thành một cuộc theo đuổi không có điểm kết thúc. Luôn có thêm một điều cần sửa, thêm một khả năng cần phát triển và thêm một phiên bản mới cần đạt tới.
Có lẽ không phải lúc nào chúng ta cũng cần trở thành một con người khác. Đôi khi câu hỏi cần thiết hơn không phải là “Mình cần trở thành ai tiếp theo?”, mà là “Điều gì đang khiến mình không thể hiện diện trọn vẹn với con người mình đang là?”
Đó có thể là một lịch trình đã quá đầy, một căn phòng cần được sắp xếp lại, một mối quan hệ cần thêm khoảng cách, một cảm xúc cần được cảm nhận, một câu chuyện cũ cần được nhìn lại, hay đơn giản là một cơ thể đã quá lâu chưa thực sự được nghỉ. Không phải mọi thay đổi đều cần bắt đầu bằng một quyết định lớn. Có những chuyển động rất quan trọng lại bắt đầu từ những điều nhỏ đến mức chúng ta thường không chú ý.
Tắt điện thoại sớm hơn một chút. Dành một buổi tối không có lịch trình. Tắm lâu hơn thường ngày. Mở cửa sổ để không khí mới đi vào căn phòng. Dọn lại một góc nhà. Ngồi yên trong vài phút trước khi đi ngủ. Những hành động ấy có thể không lập tức thay đổi cuộc sống, nhưng chúng tạo ra một điều mà cuộc sống hiện đại ngày càng thiếu: khoảng trống.
Và đôi khi, chính trong khoảng trống ấy, một chuyển động mới bắt đầu.
Tháng của Thanh lọc & Làm mới
Trong tháng này, Sekhem dành một khoảng không cho chủ đề Thanh lọc & Làm mới. Đây không phải là lời mời loại bỏ những điều được cho là “xấu” khỏi cuộc sống, cũng không phải một hành trình để trở nên tích cực hơn, hoàn hảo hơn hay trở thành một phiên bản khác của chính mình.
Đó là lời mời quan sát lại những gì chúng ta đang mang theo trong cơ thể, trong không gian sống và trong đời sống bên trong. Điều gì vẫn còn cần thiết? Điều gì đã hoàn thành vai trò của nó? Điều gì có thể được đặt xuống? Và nơi nào trong cuộc sống đang cần thêm một chút khoảng trống?
Không nhất thiết phải tìm ra câu trả lời ngay lập tức. Đôi khi, thay đổi bắt đầu đơn giản từ việc chúng ta nhận ra rằng mình đã quá đầy và cho phép bản thân dừng lại trước khi tiếp tục tìm kiếm một điều mới.
Bởi có những lúc, điều chúng ta cần không phải là thêm một điều gì đó vào cuộc sống, mà là tạo đủ khoảng trống để cơ thể được nghỉ, tâm trí được lắng xuống và những điều mới có thể xuất hiện một cách tự nhiên.
Có những lúc chúng ta không cần thêm vào. Chúng ta chỉ cần được làm mới.
Bắt đầu từ một nghi thức nhỏ
Sự làm mới không nhất thiết phải bắt đầu bằng một thay đổi lớn. Một khoảng thời gian dành cho nước ấm, hương thơm, sự tĩnh lặng và sự hiện diện với chính mình cũng có thể trở thành một cách để đánh dấu sự chuyển tiếp giữa những nhịp sống khác nhau.
Trong tháng Thanh lọc & Làm mới, Sekhem sẽ tiếp tục chia sẻ những nghi thức đơn giản có thể đưa vào đời sống thường ngày, dành cho cơ thể, không gian sống và những khoảng chuyển tiếp mà chúng ta thường vô tình bỏ qua.
Khám phá Nghi thức Thanh lọc & Làm mới tại nhà →



